Showing posts with label June 6. Show all posts
Showing posts with label June 6. Show all posts

June 5, 2015

June 6, 2015

 TÍNH ĐỘC ÁC CỦA … TÔI

Nếu có ai nói tôi là người không độ lượng, không khoan dung, nhỏ nhen, thích trả thù, hay nghĩ ác, chúc ác cho (một số) người (khác)… thì tôi cũng nhận hết. Tôi nhận tôi là người có đầy đủ những cái tính không tốt như vừa kể ở trên. Nhất là sau những chuyện tôi xin kể ra sau đây.
Một đoạn video mà tôi nghĩ là thu được ở Hà Nội xem được cách đây hai hôm, trong đó có cảnh mà nếu có là Đức Đạt Lai Lạt Ma thì cũng không có thể dằn cơn tức giận được. Ở một con đường đông đúc người qua lại, một phụ nữ quần áo lôi thôi, nhếch nhác đẩy một chiếc xe đạp phía trước có một cái giỏ đựng vài ba thứ không biết là gì, có thể vài ba cái bánh, kẹo. Phía sau là hai cái giỏ khác đựng khoảng hơn chục quả soài. Người phụ nữ mặt mũi méo xệch đang hết lời năn nỉ van xin năm công an vây quanh xin được tha cho về nhà. Người phụ nữ xưng là “cháu” và gọi đám công an là “chú”. Người phụ nữ vừa van xin, vừa giữ chặt lấy ghi đông chiếc xe đạp, bất chấp lệnh của đám công an. Người ta nghe thấy rõ lệnh được nhắc đi nhắc lại mấy lần “Có chấp hành không? Có chấp hành không?” Chấp hành thế nào được! Gia tài có cái xe, mấy giỏ soài, chấp hành thì xe bị cảnh sát đem đi, mấy giỏ soài sẽ mất toi. Lời hứa chờ mẹ về mẹ mua gạo thổi cơm sẽ trôi xuống lỗ chuột, mấy đứa con sẽ mất bữa ăn chiều, ngày mai lấy tiền đâu nộp phạt lấy lại cái xe đạp thổ tả nhưng vẫn nuôi được mấy đứa con. Mặc cho những lời van xin thảm thiết, hứa sẽ về nhà, không bán buôn gì nữa trong khi con ốm đau đang nằm ở nhà, một công an viên giật tay người phụ nữ này ra khỏi chiếc ghi đông xe mà bà vẫn cố ghì lấy không chịu buông ra để đưa cả người lẫn xe đi.
Thế thì tôi phải là người độ lượng, khoan dung với các anh công an nhé?
Tôi xin phép để nghĩ ác về các anh một chút. Tôi thành thực cầu mong sao cho vợ con của anh ra đường cũng gặp toàn những người tử tế như các anh. Hay cầu xin làm sao con gái của thằng Ba X lọt vào cái ổ điếm kinh hoàng nhất ở bên Tầu, cháu ngoại nó bị bán sang Cam pu chia, vợ nó phải hút cầu tiêu cho Ba Tầu mãn đời nhé…
Chuyện thứ hai là vụ cái tầu đắm trên sông Dương Tử chết gần hết số người trên tầu. Kỳ lạ là tôi chẳng thấy xúc động gì về vụ tai nạn chìm tầu này cả. Có thể khi nghe cái tên ấy, tôi nghĩ biết đâu trong số người chết ấy lại chẳng có vài ba đứa đi chơi lần cuối trước khi lên đường ra Trường Sa, Hoàng Sa, lên tầu hải giám để xịt nước, húc vào những cái tầu đánh cá của các ngư dân Việt Nam từ Quảng Nam ra bắt cá… Cũng có thể trong đám hành khách ấy lại có cả những đứa từng đánh sang Lào Cai, Cao Bằng, Lạng sơn… hồi năm 1979, thẳng tay bắn giết, cướp phá, hãm hiếp… và nay lên tầu đi du lịch trên sông Dương Tử.
Vậy thì cứ việc du lịch trên sông rồi đắm tầu cho mát nhé. Và tôi thì có ai nói rằng tôi độc ác vì có trong đầu những ý tưởng, ước muốn dã man, vô nhân đạo đó, thì tôi vui vẻ nhận ngay. 
Tôi chợt nhớ Kim Thánh Thán, một nhà phê bình văn học Trung Hoa sống hồi thế kỷ XVII trong một chiều mưa buồn ngồi một mình trong ngôi miếu cổ có ghi lại những phút mà ông cho là lạc thú của đời ông. Ông nhớ lại được gần bốn chục những lúc vui như thế, trong đó có một chuyện làm ông vui sướng mà tôi thấy cũng lạc thú như ông vậy. Ông kể là buổi sáng thức dậy thấy trong nhà gia nhân xôn xao không biết vì lý do gì, ông xuống nhà hỏi thì được cho biết đêm qua, có một kẻ quỉ quyệt, độc ác nhất, bị nhiều người ghét nhất trong thành vừa lăn cổ ra chết. À ra là thế. Mọi người vui là vì thế. Nghe xong, họ Kim cũng thốt lên rằng “Chẳng cũng khoái ư?”
Không biết Lâm Ngữ Đường diễn câu nói đó của Kim Thánh Thán bằng tiếng Anh trong cuốn The Importance Of Living như thế nào, nhưng cụ Nguyễn Hiến Lê dịch sang tiếng Việt thì không ai có thể dịch hay hơn được. Kim Thánh Thán bằng câu “Chẳng cũng khoái ư?” lập tức xóa bỏ đi bao nhiêu điều lấn cấn trong đầu óc của tôi trong suốt bao nhiêu năm nay. Đó là nghĩ xấu, chúc ác cho người khác có… xấu không? Mong những chuyện không ra gì đến với người khác có nên làm không? Nghe tin một người chết, gặp phải những điều bất hạnh có nên vui không…?
Đọc câu “Chẳng cũng khoái ư?” của Kim Thánh Thán xong tôi thấy là được. Nên lắm. Tại sao cứ “nghĩa tử là nghĩa tận”, người ta chết rồi, thôi tha cho người ta, không nên nhắc lại những chuyện cũ không có gì hay ho cả… lôi những chuyện ấy ra làm chi… hãy tha cho họ, hãy xả hết đi… tội nghiệp người ta mà…sao lại vui trên bất hạnh của người khác vân vân. Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống bề gì cũng không còn trên cõi đời này nữa…
Nhưng những người đó bộ ra đi rồi là thành thánh cả hay sao? Không. Không bao giờ. Nên nếu có chết đi thì những chuyện khốn nạn mà họ làm thì vẫn còn nguyên. Ghét họ, thù họ, mong chuyện không hay xẩy ra cho họ, cho gia đình họ, cầu mong họ chết không yên là “okay” đừng có “dư nước mắt khóc người đời xưa” huống chi là đời nay.
It is okay để nghĩ ác về chúng, cầu mong toàn những chuyện khốn nạn xẩy ra cho chúng, cho con cháu nhà chúng nó.

Do đó, ai bảo tôi ác thì tôi… nhận luôn.

June 5, 2014

June 6, 2014

ĐẶC SẢN MỚI CỦA HẢI DƯƠNG
Đọc những tin tức liên quan đến một món đặc sản mới của tỉnh Hải Dương, chắc chắn không ít người đã phải nghĩ ngay là cách đối xử nó được dành cho không được công bình lắm so với các thứ trước đây vẫn được coi là những sản phẩm đặc biệt của cái thành phố nhỏ này. Nó được đối xử đặc biệt hơn các món đặc sản đã có từ lâu nay của Hải Dương.
Thành phố Hải Dương mà tôi có trong tri nhớ không phải là một thành phố lớn lắm. Nhớ lại một lần tôi đi ngang thành phố này (trong khi được cột cẩn thận vào cái porte bagage của chiếc xe đạp ông bố tôi đạp) thì Hải Dương lúc ấy không có được bao nhiêu điều tôi giữ lại trong trí nhớ. Mấy con đường nhỏ, vài ba tiệm buôn lèo tèo khách. Nó không được bằng Nam Định hay Hưng Yên... mà tôi cũng đã có dịp đi ngang qua (trên porte bagage của chiếc xe đạp Terrot mà ông bố tôi còng lưng đạp).
Đó là trước năm 1954.
Ở miền Nam sau chuyến di cư, thỉnh thoảng lắm tôi cũng nghe nhắc đến tên Hải Dương. Một thứ của Hải Dương được người di cư mang theo vào miền Nam là bánh đậu xanh cùng với một hai thứ bánh mứt khác đã giúp tên của Hải Dương được nhắc đến để ngay cả những người không từng biết nó, hay chỉ biết lơ mơ về nó (như tôi) cũng vẫn còn được nghe về Hải Dương.
Rồi mấy thứ sản phẩm nguyên gốc Hải Dương gần đây được mang bán sang cả ở Mỹ. Bánh đậu xanh, bánh khảo, bánh cốm sản xuất ở Hải Dương có thể mua dễ dàng ở các chợ của người Việt, chẳng bù đã từng có lúc được làm quà một hộp bánh đậu xanh nhỏ bằng hai ngón tay cũng quí vô cùng. Phải pha ngay một bình trà Thái Nguyên để ... ngồi xuống với nó. Thiếu điều phải đi kiếm nước mưa cho ấm trà để tỏ lòng yêu quí bánh đậu xanh Hải Dương.
Nói thế để cho thấy đặc sản của Hải Dương được yêu quí như thế nào.
Nhưng khoảng vài ba tháng nay, một thứ khác của Hải Dương cũng bỗng được nhắc đến um xùm trên báo chí. Không rõ món đặc sản này có đích thực xuất xứ ở Hải Dương hay không, hay lại cũng chỉ là một sản phẩm sản xuất ở một nơi khác rồi được khoác cho cái nhãn Hải Dương.
Món đặc sản mới này của Hải Dương được xuất cảng từ Hoa kỳ ngược lại về Hải Dương. Nó được dán nhãn hàng hóa sản phẩm của nước Mỹ (trên giấy tờ). Sản phẩm này được đưa trở lại Hải Dương và được coi ngay là đặc sản của Hải Dương.
Đặc biệt nó không được phân phối (?) bằng các phương tiện vận chuyển bình thường khác, mà gần như bao giờ nó cũng được chuyên chở bằng taxi. Nó được chở bằng taxi đi tới gần như tất cả mọi nơi. Từ Hải Dương đi Hà Nội, từ Sài Gòn đi lên cao nguyên Trung phần, từ Hà Nội đi Nghệ An... đi đâu đặc sản Hải Dương cũng dùng taxi. Và vì thế, một số chuyện rắc rối liên quan đến đặc sản Hải Dương bị đưa lên báo cũng là do từ những chuyến di chuyển bằng taxi. Có mấy trường hợp, không rõ đích xác là bao nhiêu, nhưng phải trên hai hay ba hay bốn vụ, tài xế taxi được thuê lái xe chở đặc sản Hải Dương đã nói với báo chí là bị đặc sản Hải Dương lợi dụng tối đa sức lao động sau những chuyến đi đường trường với đặc sản. Các nạn nhân nói với vài ba tờ báo là đặc sản Hải Dương bắt họ phải ngủ chung giường và phải ... lái (?) rất nhiều lần. Có nạn nhân nói là bị bắt lái (?) tới hơn hai chục lần sau khi được đặc sản Hải Dương đổ cho đầy bình xăng super. Sức tài xế taxi có hạn, xe chạy mà không được châm thêm nhớt (?) máy thì ... lột dên, thân tàn ma dại chứ còn gì mà về với các mẹ cháu. Có các nạn nhân chịu không nổi đã phải bỏ đặc sản chạy lấy người. Một ông taxi khác vì không chịu ... lái tiếp đã bị đặc sản đập vỡ kính xe phải gọi công an cứu. Một tài xế khác thì chở đặc sản tới khách sạn thì bị đặc sản bắt đi tắm cho mát, tắm xong, đặc sản đã đứng ngờ ngờ bóc sẵn giấy gói (?) đứng ở cửa phòng tắm đòi ... lái. Bác tài sợ quá thì bị đặc sản tố cáo là đòi ... lái đặc sản. Những chuyện như thế đã được đưa lên báo cả chục lần. Đặc sản thì nói là không có chuyện đặc sản đòi lái, mà chính các bác tài đòi lái mà đặc sản không chịu.
Chuyện um xùm ở Hải Dương, đặc sản bay về Mỹ rồi lại trở qua Việt Nam, vào Sài Gòn lại gây ra chuyện mới. Và mới đây nhất, đặc sản đã đưa một bác tài trong tình trạng hôn mê, không một mảnh vải che thân vào một bệnh viện ở Hà Nội cấp cứu.
Sau những chuyện như thế, người ta vẫn không thấy nhà cầm quyền Việt Nam có bất cứ một biện pháp nào với đặc sản Hải Dương. Tội bắt tài xế lái (?) xe ngược lại ý muốn là tội ... cưỡng lái. Nhưng đặc sản Hải Dương vẫn không bị một khó dễ nào về mặt luật pháp.
Thử tưởng tượng một "đặc sản đực" từ Mỹ về Việt Nam mà cứ hết lái chỗ nay, lại lái chỗ nọ, gặp ai lái nấy, dù có hay không có sự đồng ý của phía bên kia thì chắc chắn bị còng tay đuổi về Mỹ cho vợ con xử. Đằng này thì không thế. Đặc sản Hải Dương vẫn ra vào Việt Nam thong thả, chán thì lại về Mỹ thơ thới hân hoan. Vài ba tuần, ngứa ngáy trong người thì đặc sản lại về Việt Nam kiếm cái taxi bắt tài xế lái vài quả chơi cho vui mà không ai làm gì đương sự hết.
Như thế, cách đối xử dành cho đặc sản Hải Dương có nhiều sự bất công là vậy.
Nhưng ít ra, đặc sản Hải Dương cũng làm được một việc tốt. Đó là dằn mặt những thứ "đặc sản đực" từ Mỹ về Việt Nam: đừng có tưởng chỉ mấy ông làm được chuyện về Việt Nam lái lia chia, mà đặc sản Hải Dương cũng thừa sức làm được những chuyện đó, trả thù được cho rất nhiều phụ nữ, cho mấy cha đàn ông ở Việt Nam phải bỏ chạy mất quần luôn.


Coi vậy, đặc sản bánh đậu xanh Hải Dương ngon và hiền hơn cái thứ đặc sản mới của Hải Dương này rất nhiều.